Uncategorized

Blog radio số 118: Vu Lan báo hiếu

2026.08.25 7 phút đọc

Có một câu nói mình từng đọc được thế này: “Khi còn nhỏ, ta luôn nghĩ cha mẹ sẽ ở bên mình rất lâu. Chỉ đến khi lớn lên, ta mới nhận ra thời gian của bố mẹ lại đang ngắn dần đi.”

Thứ 5 là Rằm tháng Bảy – mùa Vu Lan, mùa của lòng biết ơn và báo hiếu. Nhưng mình nghĩ, Vu Lan không chỉ là một ngày để đi chùa, cài lên ngực áo một bông hồng hay gửi những lời chúc ý nghĩa. Điều quan trọng hơn cả là để mỗi người dừng lại một chút và tự hỏi: Lần gần nhất mình thật sự dành thời gian cho bố mẹ là khi nào?

Người trẻ bây giờ rất bận.

Chúng ta bận với công việc, với những cuộc hẹn, với những dự định cho tương lai. Một ngày có thể dành hàng giờ để lướt mạng xã hội, xem hết video này đến video khác mà không thấy chán. Nhưng đôi khi, chỉ cần bố mẹ nhờ cài một ứng dụng, kết nối Wi-Fi hay hướng dẫn dùng điện thoại, mình lại vô thức đáp: “Con đang bận.” Hay tệ hơn là cáu gắt: “Con vừa chỉ hôm trước rồi mà.”

Có bao giờ chúng ta nghĩ rằng, ngày bé, mình cũng từng hỏi bố mẹ một câu đến hàng chục lần?

“Tại sao bầu trời màu xanh?”

“Tại sao mưa rơi?”

“Tại sao con phải đi học?”

Có những câu hỏi rất ngây ngô, lặp đi lặp lại. Vậy mà bố mẹ chưa từng bảo: “Hỏi nhiều thế.” Họ kiên nhẫn trả lời, kiên nhẫn dắt mình đi từng bước, từ cách cầm thìa, buộc dây giày, viết từng con chữ cho đến cách làm một con người tử tế.

Ngày ấy, mình học rất chậm.

Và bố mẹ chưa từng vội.

Còn bây giờ, chỉ vì bố mẹ không quen với một chiếc điện thoại thông minh, một ứng dụng ngân hàng hay một nút bấm trên chiếc điều khiển tivi, đôi khi mình lại quên mất sự kiên nhẫn mà họ từng dành cho mình.

Có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta không yêu thương bố mẹ.

Mà là chúng ta luôn nghĩ rằng còn rất nhiều thời gian để thể hiện điều đó.

Để rồi những cuộc gọi về nhà cứ dời sang ngày mai. Bữa cơm cùng gia đình hẹn lần khác. Chuyến đưa bố mẹ đi chơi chờ khi rảnh hơn. Món quà định mua thì để cuối năm. Và lời cảm ơn… cũng chưa bao giờ nói thành lời.

Nhưng thời gian không chờ ai cả.

Một ngày nào đó, người vẫn đứng ở cửa đợi mình về sẽ không còn đứng đó nữa. Người luôn hỏi “Hôm nay con ăn gì chưa?” sẽ không còn gọi điện mỗi tối. Đến lúc ấy, mình mới nhận ra có những điều muốn làm cũng không còn cơ hội.

Vu Lan nhắc chúng ta về chữ hiếu. Nhưng chữ hiếu không nằm ở những điều lớn lao. Nó nằm trong những điều rất bình thường: kiên nhẫn thêm vài phút để hướng dẫn bố mẹ dùng điện thoại, chủ động gọi về nhà sau giờ làm, về ăn một bữa cơm cuối tuần, hay đơn giản là ngồi xuống lắng nghe một câu chuyện mà mình đã nghe rất nhiều lần.

Bởi với cha mẹ, điều quý giá nhất chưa bao giờ là tiền bạc hay quà cáp.

Điều quý giá nhất chính là sự hiện diện của con cái.

Nếu hôm nay bạn vẫn còn may mắn có bố mẹ ở bên, hãy yêu thương khi còn kịp. Hãy quan tâm khi còn có thể. Đừng để một ngày nào đó, điều mình tiếc nuối nhất lại là: “Giá như ngày ấy mình dành thêm cho bố mẹ nhiều thời gian hơn.”

Nhân mùa Vu Lan, xin chúc tất cả những ai còn cha còn mẹ sẽ luôn biết trân trọng khoảng thời gian được ở bên họ. Và xin dành một phút tưởng nhớ, biết ơn những đấng sinh thành đã đi xa nhưng tình yêu của họ vẫn luôn ở lại trong trái tim mỗi người.

Liên hệ

Bắt đầu với một buổi tư vấn miễn phí

Hãy liên hệ với chúng tôi ngay cả khi vấn đề của bạn chưa được xác định hoàn toàn. Chúng tôi lắng nghe trước, sau đó đề xuất hướng giải quyết phù hợp.

  • Tư vấn miễn phí
  • Từ 30 phút trực tuyến
  • Có thể ký NDA theo yêu cầu
  • Đội ngũ hỗ trợ tiếng Nhật
Đăng nhập VietIS Bộ công cụ quản lý